07/03/2012

Hy sinh lợi ích truyền thống của dân tộc thì không còn là chính nghĩa

Hà Đình Sơn

Theo Từ điển mở Wiktionary, thì dân tộc là:

Cộng đồng người hình thành trong lịch sửchung một lãnh thổ, các quan hệ kinh tế, một ngôn ngữ văn học và một số đặc trưng văn hoátính cách.

Cộng đồng người ổn định làm thành nhân dân một nước, có ý thức về sự thống nhất của mình, gắn bó với nhau bởi quyền lợi chính trị, kinh tế, truyền thống văn hoátruyền thống đấu tranh chung.”

Như vậy, có thể hiểu các dân tộc sống trên lãnh thổ Việt Nam hợp thành dân tộc Việt Nam có những lợi ích chung cơ bản là lợi ích về lãnh thổ, chính trị, kinh tế, truyền thống văn hóa. Lợi ích truyền thống của dân tộc là các lợi ích về lãnh thổ, chính trị, kinh tế, truyền thống văn hóa của dân tộc được bảo vệ, duy trì từ lịch sử đến hiện tại và truyền tiếp đến tương lai. Lợi ích truyền thống của dân tộc mang tính phổ biến (hay tính nhân dân) và tính vĩnh cửu.

Một dân tộc đi xâm lược dân tộc khác thì dân tộc đó cũng không có tự do. Trong một nước, một sắc tộc hay hay một giai cấp mà dùng bạo lực để cưỡng bức sắc tộc khác, giai cấp khác thì sắc tộc đó, giai cấp đó cũng không có tự do.

Lợi ích dân tộc truyền thống là sự gắn bó, tương hỗ, thúc đẩy và duy trì giữa các lợi ích về lãnh thổ, chính trị, kinh tế, truyền thống văn hóa của dân tộc. Lợi ích dân tộc nhất thời là có thể vì lợi ích chính trị, kinh tế mà hy sinh lợi ích lãnh thổ, hy sinh lợi ích văn hóa truyền thống của dân tộc. Lợi ích dân tộc nhất thời chỉ là tấm mộc, che đậy lợi ích phe đảng mà không vì lợi ích của nhân dân hay vì lợi ích của dân tộc.

Trong lịch sử loài người, các cuộc cách mạng xã hội hay các lực lượng xã hội muốn đạt được mục đích và tồn tại, phát triển được đều cần phải huy động được tâm lực, vật lực của đa số các thành viên trong xã hội. Muốn làm được điều đó họ cần phải có một thứ đó là chính nghĩa. Điều này, thể hiện rất rõ, rất nhiều, đậm nét trong lịch sử của xã hội phong kiến Việt Nam, Trung Quốc. Các phe phái, thế lực trong lịch sử đều tự coi mình là chính nghĩa phò vua, hoặc phù nhà Trần, Lê; Hán, Thanh…và coi thế lực khác là nghịch tặc, là ngụy là giặc để thu hút tâm lực, vật lực về mình. Nhưng thực tế các thế lực này đều vì lợi ích của phe đảng mình mà không vì lợi ích của nhân dân. Bằng chứng lịch sử đã dẫn, khi họ nắm được chính quyền, tiêu diệt được các thế lực đối trọng thì đều trở mặt thật, tự phong, tôn lập phe đảng của mình lên làm vua và xác lập ra một thời đại cai trị mới đối với nhân dân.

Lịch sử cũng là phép công bằng, bởi triều đại phong kiến nào xác lập được chính quyền và tồn tại hàng trăm năm là có lý do khách quan. Lý do đó, chính là sự đáp ứng được những yêu cầu của xã hội đương thời. Các nhà, các triều đại phong kiến tuy có chung bản chất nhưng vai trò lịch sử là không giống nhau. Cụ thể là nhà nào, triều đại nào gây dựng nên đạo đức xã hội, cho phép tín ngưỡng, tôn giáo phát triển, hình thành và thực thi luật pháp, chú trọng phát triển kinh tế, xây dựng văn hóa… làm cho nhân dân sống được, xã hội an bình thì thể chế đó tồn tại, kéo dài. Những cá nhân, tổ chức nào đi ngược lại quy luật đó thì đều trở thành lực lượng phi nghĩa, phản loạn, là giặc. Cũng như vậy không có nhà nào, triều đại nào là muôn năm, vĩnh cửu mà chỉ có lợi ích của nhân dân, lợi ích của dân tộc là muôn năm, vĩnh cửu.

Để phân biệt chân, giả phải lấy lợi ích truyền thống của dân tộc làm thước đo để nhận rõ ai bảo vệ, ai đánh đổi lợi ích về lãnh thổ, chính trị, kinh tế, truyền thống văn hóa của dân tộc. Nhân dân Việt Nam, dân tộc Việt Nam không có kẻ thù mơ hồ, không có thế lực vô định mà chỉ có những kẻ hàng ngày, hàng giờ ăn cướp thành quả của nhân dân, kìm hãm sự phát triển của đất nước, tước đoạt tự do cá nhân, tước đoạt tự do của dân tộc Việt Nam là kẻ thù cụ thể, là giặc bằng xương, bằng thịt của nhân dân Việt Nam, dân tộc Việt Nam.

Bất cứ cá nhân nào, tổ chức nào khi đã đi ngược lại với lợi ích của nhân dân, lợi ích truyền thống của dân tộc Việt Nam thì không còn là chính nghĩa nữa mà là giặc, là thù của dân tộc Việt Nam. Mọi cá nhân, tổ chức không phân biệt quá khứ nay dốc nhân tâm, vật lực vì lợi ích nhân dân, vì lợi ích truyền thống của dân tộc Việt Nam thì đều là chính nghĩa Việt Nam, lương tâm Việt Nam.

Không có cá nhân nào, không có chủ nghĩa nào là vĩnh cửu mà chỉ có lợi ích của nhân dân, lợi ích truyền thống của dân tộc là vĩnh cửu. Lịch sử sẽ minh bạch và công minh cả với kẻ bán nước và người yêu nước.

Hà Nội, ngày 05/03/2012

H. Đ. S.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.